Nhật ký buồn

Ngày......tháng.....năm
Tại sao lại đặc tên là nhất ký buồn nhỉ?.......Biết rằng thế nào nhà ngươi cũng sẽ hỏi ta câu nàymà. Ngươi có biết không, ta gọi nhà ngươi "nhật ký buồn" là vì talà một người rất là làm biếng, nhất là làm biếng viết đấy, cho nên khi vui thì ta rất khi viết nhất ký. Lúc ấy ta tha hồ mà cười nói kể chuyện huyên thuyên với mọi người. Nhưng khi ta buồn nhất thì ta lại không biết phải nói với ai or kể với ai, mà nhiều khi ta lại làm biếng mở miệng để nói là đằng khác nữa đấy. Cho nên khi ta buồn, ta sẽ kiếm nha ngươi để kể lể nhe.....với lại ta biết khi kể lể với nha ngươi cái bà kia bả cũng sẽ đọc được............thì cũng giống như kể lể với bã luôn vậy vì bà ấy muốn kiếm bã một lần rất là khó á....... :computer:
Năm cũ đã qua năm mới lại đến, trong ta lại có rất nhiều cảm xúc, vui có rồi buồn cũng có. Buồn này tuy không phải buồn quai quắc, nhưng nó làm ta khó chịu làm sao á. Nhà ngươi biết không, đã nữa năm ta đã không nói chuyện với anh rồi. Đến bây giờ thì ta chấp nhận nói chuyện lại với anh vì ta nghĩ ta sẽ không bao giờ over nếu ta không đối mặt với anh và từ chối nói chuyện với anh cũng giống như là ta đang trốn tránh anh vậy. Nhưng rồi bây giờ nói chuyện lại với anh, ta lại cảm thấy sao sao á,nó làm ta nghĩ về anh nhiều, rồi làm ta phải cố gắng làm một người cứng cắp không thể mềm yếu trước anh, ta không thể bài tỏ hết cảm nghĩ của ta với anh, và phải đối điện với sự lạnh lùng và đáng ghét của anh nữa. Nhà ngươi nói đi có phải ta đang làm đúng không hả? Có phải ta tự đêm rắc rối đến cho mình không chứ? Rồi hồi valentine ta lại có những suy nghĩ thật là điên rồi đó mà, ta nghĩ anh sẽ IM ta at least đễ chúc và ngày tết nữa............thế rồi ta để anh vô permanently offline và cuối cùngchange lại back to normal. Đó nhàngươi thấy ta thật là khờ không chứ?
Rồi nhà ngươi biết gì nữa không,ta mới vừa have a short talk với anh ấy đó. Một phần trong ta thật muốn nói tất cả nói cho rỏ ràng....nhưng một phần kia ta lại hiễu rằng bây giờ không còn gì để nói cả. Càng nói thì ta chỉ càngrối thêm mà thôi. Ta bây giờ chỉ có hai quyết định là nói or sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa, vì ta và anh bây giờ bạn không là bạn, người yêu cũng không phải người yêu. Ta thấy ta thật là vô vụng đó mà. Đã cố gắng biết bao nhiêu để màcó thể bước chập chững đến phía trước. Thế mà chưa đi đượcbao nhiêu ta đã lại muốn quay lại.Nhưng ta biết lý trí ta sẽ không bao giờ để ta vấp ngã lần thứ hai với cùng một nguyên do đâu.Ta sẽ cố gắng đi tiếp dù nó khó khăn đến như thế nào đi nữa...........ta sẽ đi.......và không quay đầu lại............nhất định sẽ là như vậy.......!


Disneyland 1972 Love the old s